Phúc Nữ Nhà Nông

11: Tích Phân Tăng Lên



Đại Nha Nhị Nha ở bên cạnh nhìn đến mức cười toe toét, Phùng thị trừng mắt liếc mấy bé một cái, lập tức khuyên Mãn Bảo, “Cô nhỏ, rổ nhà ta vốn không dễ bán, muội lại xếp hoa cỏ vào bán, vậy càng không bán được rồi.Mấy cái hoa hoa cỏ cỏ này có đầy trên núi, mấy hộ nông dân chúng ta có ai thiếu cái này?””Nhưng ta thấy rõ ràng bọn họ rất thích, vừa nãy ta đưa, ai cũng đều muốn lấy.” Mãn Bảo cảm thấy chắc chắn là do bọn họ bủn xỉn, không muốn tiêu tiền mà thôi.”Thứ gì cho không đương nhiên sẽ muốn, nhưng phải mất tiền thì không đáng.” Mãn Bảo nghĩ nghĩ, rất có chủ ý của mình, “Không đúng, nếu mấy hoa cỏ này không đẹp, có cho không người ta cũng không lấy, nên chúng ta tìm mấy người không keo kiệt, để cho bọn họ thấy bông hoa xinh đẹp của chúng ta, chắc chắn họ sẽ mua.” Phùng thị liền nói: “Nhưng người trong chợ đều keo kiệt.” Mãn Bảo buồn rầu hạ vai, “Được rồi, vậy hôm nay chúng ta không bán nữa, tặng không đi, chờ chúng ta tìm được người nào không keo kiệt thì lại bán.” Phùng thị vừa lòng, lấy mấy thứ hoa cỏ của bọn họ trang trí lên rổ.Đại Nha và Nhị Nha lập tức tiến lên giúp đỡ.Lại nói, rổ được trang trí như vậy đúng là trông đẹp mắt hơn nhiều, hơn nữa đặc biệt dễ thấy, nhanh chóng hấp dẫn tầm mắt mọi người.Ngay cả người trong nhà không thiếu rổ cũng nhìn thêm vài lần, gặp phải ai trong nhà đang thiếu rổ lập tức đi lên hỏi giá.Giá cả mấy thứ trên chợ nhiều năm vẫn như một, rất ít khi tăng, cho nên rổ nhà bọn cùng một giá với nhà khác, tay nghề Chu nhị lang cũng không tệ, các khách nhân xem thử, chọn được cái hợp ý liền trả tiền, hoặc lấy vật đổi vật mang đi.Mấy thứ có thể trao đổi trên chợ thường là trứng gà, vải vóc và lương thực.Nhưng vải rất quý, mỗi năm bọn họ còn phải nộp lên một lượng vải làm thuế, nên đa số vẫn đem trứng gà và lương thực đi đổi. Đương nhiên hữu dụng nhất vẫn là tiền, chỉ là rất ít.Thời gian qua đi, Phùng thị thu được không ít lương thực và trứng gà, đều sắp xếp cẩn thận vào sọt và rổ.Mắt thấy càng lúc càng muộn, Phùng thị liền lo lắng nhìn thoáng qua đuôi chợ, trượng phu và đại bá còn chưa thấy về.Thấy mấy đứa trẻ đều hơi uể oải, liền biết bọn nhỏ đói bụng, lấy từ trong sọt ra hai cái bánh, bẻ ra chia cho bọn họ, “Đây, ăn trước một ít đi, chờ đại bá và cha trở lại liền đi về.” Chu ngũ lang và Chu lục lang cũng nhận từ chị dâu nửa non chiếc bánh, chia nhau gặm gặm, ngồi xổm thở dài: “Chắc chắn là không bán được, vừa thu hoạch vụ thu xong, nhà nào thiếu lương thực chứ.” “Phi phi phi, trẻ em nói chuyện không kiêng kỵ, gió to thổi đi, tướng công bọn họ nhất định sẽ thuận lợi,” Phùng thị nói: “Ngũ thúc, đệ nên nói nhiều lời may mắn.” “Nói lời may mắn có gì khó đâu? Ngày nào ta cùng ước nguyện với Thần Tài trong mộng, mong nhà chúng ta giàu có sung túc, nhưng chả bao giờ thấy linh nghiệm.” Mãn Bảo cảm thấy rất hứng thú, liền ở trong lòng hỏi hệ thống, “Khoa Khoa, có phải Thần Tài ở trên trời hay không? Ngươi có thể nhìn thấy ông ấy không?” Hệ thống: “……!Không thể, hơn nữa trên đời này hẳn là không có Thần Tài.” “Sao lại không có chứ, năm nào chúng ta cũng cúng ông ấy, còn có ông Táo, thần thổ địa……” Hệ thống: “Người tương lai kiên định với thuyết vô thần, nên họ cho rằng trên thế giới không có thần tiên.” Này khác hẳn với những chuyện Mãn Bảo đã nghe kể từ nhỏ, bé sửng sốt một lúc, sau đó nhanh chóng nghĩ thông, kích động nói: “Vậy nhất định là thế giới của các ngươi không có thần tiên, thần tiên đều bay đến thế giới của chúng ta rồi.” Hệ thống: “Ngươi nghĩ như vậy cũng được.” Mãn Bảo nói: “Vậy thần tiên có lợi hại hơn ngươi không? Có thể vèo một cái làm đồ vật biến mất, vèo một cái lại đưa đồ vật ra, sau đó còn có thể nhanh chóng hoàn thành tâm nguyện của ta?” “Ta hoàn thành tâm nguyện của kí chủ, đều là trên tiền đề ký chú hoàn thành nhiệm vụ ta đề ra, cho nên trên đời này không có cái chuyện không làm mà được hưởng.” Mãn Bảo có vẻ suy tư gật đầu, “Ngươi giống như thần tiên, ta nghĩ thần tiên chắc chắn cũng nghĩ như vậy.Chính là thần tiên đâu có nói chuyện với ta, ta làm sao biết nhiệm vụ của họ là gì?” Hệ thống im lặng.Mãn Bảo lại tự mình suy nghĩ, rất nhanh đã có đáp án, kêu lên một tiếng trong lòng “Ta biết rồi!” Sau đó nói với Chu ngũ lang: “Huynh làm vậy không được, buổi tối đi ngủ mới ước nguyện, có thể thấy huynh không thành tâm, huynh đến làm việc giúp Thần Tài, ông ấy mới có thể thỏa mãn nguyện vọng của huynh.” Chu ngũ lang hỏi, “Ta phải giúp ông ấy làm việc gì?” “Ví dụ như quét dọn vệ sinh cho ông ấy, bưng trà rót nước đưa cơm,” Mãn Bảo nói có sách mách có chứng: “Ta cũng làm thế với Trang tiên sinh, ta quét dọn vệ sinh cho tiên sinh, người sẽ dạy ta biết chữ, ta bưng trà đưa cơm cho người, tiên sinh liền tặng ta giấy người viết xong, ngươi cũng phải làm vậy với Thần Tài.” Chu ngũ lang cười ha ha, hỏi Mãn Bảo: “Thế Thần Tài ở đâu vậy?” Các bạn nhỏ cùng nhau nhìn bầu trời xanh xanh, cùng nhau phát ra tiếng than thở, “Ông ấy ở trên trời.” Phùng thị mặt không biểu tình nghe bọn nhỏ nói linh tinh, tập trung sắp xếp lại mấy vật đổi được, nhưng thôn dân bày quán bên cạnh lại yêu thích và ngưỡng mộ không thôi, quay ra khen với nàng: “Đại tẩu, mấy đứa nhà chị cũng thông minh thật.” Trẻ con nhà bọn họ sẽ không nghĩ mấy cái này, nói mấy câu này, ngày nào nếu không nghịch bùn thì lại lên núi tìm quả dại.Phùng thị liền cười với họ: “Trẻ con mà, ngày nào cũng thế, phải quen thôi, ai mà biết trong đầu bọn nhỏ nghĩ gì chứ.” Mọi người vui cười hớn hở, “Cũng đúng, trước kia ta cũng không hiểu bọn trẻ ba tuổi nhà ta nói cái gì.” Phùng thị không ăn bánh, cố ý để dành cho Chu đại lang và Chu nhị lang một cái, thấy Mãn Bảo ôm miếng bánh nhỏ gặm đến ngon lành, nhưng gặm cả buổi cũng không xong, liền biết bé không quen.Dẫu sao cũng chưa từng đi xa nhà, đồ ăn ở nhà đều nóng.Nghĩ nghĩ, Phùng thị để Chu ngũ lang trông quầy hàng, nàng lấy hai quả trứng gà ra, tính đi vào thôn tìm nhà ai đó luộc hộ quả trứng cho cô em chồng.Mãn Bảo vừa thấy nàng đi, lập tức từ trong lồng ngực lấy ra, kỳ thật là từ chỗ Khoa Khoa lấy ra một cái khăn tay có gói đồ.Mở khăn tay ra, bên trong là giấy dầu gói kẹo, lần trước ghi quả bào có khen thưởng khá nhiều, bởi vì trong tương lai, quả này đã diệt sạch, trong Bách Khoa Quan có thông tin về nó, cũng có ảnh chụp, nhưng lại không có quả thật.Mãn Bảo không chỉ ghi lại quả này, còn ghi lại một gốc cây non, cho nên Bách Khoa Quán lần đầu tiên hào phóng phát cho bé 50 tích phân.Khoa Khoa trừ đi mấy khoản nợ trước của bé, kỳ thật chính là khoản tích phân trước kia của Khoa Khoa đổi kẹo dụ bé đi đào cây, tổng cộng 18 cái.Cuối cùng Mãn Bảo còn dư lại 32 cái, đây là số tích phân nhiều nhất Mãn Bảo từng có, mấy loại hoa hoa cỏ cỏ trước kia mới chỉ nhận được vài cái tích phân.Mà vẫn là do Khoa Khoa tranh thủ với Bách Khoa Quán, bởi vì mấy loại thực vật bé ghi vào trước đó đều là loại Bách Khoa Quán đã có vật thật, vẫn còn tồn tại trong tương lai.Mấy tích phân đó đều là tích phân khuyến khích.Nhưng mà Mãn Bảo vẫn cảm thấy từ khuyến khích này rất dễ nghe, vẫn luôn thấy kiêu ngạo, mỗi lần được phát tích phân liền đổi thành kẹo, chưa từng nghĩ tới phải trả nợ cho Khoa Khoa.Loại kẹo cho trẻ con ăn này là rẻ nhất, một cái tích phân có thể đổi được một gói lớn, trong một gói lớn có khoảng một trăm viên, Khoa Khoa từng nói, đây là giá tính theo cân, là giá bán sỉ, rất có hời.Màu nào cũng có.Lúc đầu Mãn Bảo rất thích mấy màu rực rỡ, nhưng Khoa Khoa nghĩ cho sức khỏe của bé, mua giúp bé toàn là loại kẹo màu vàng hoặc đỏ, cùng màu kẹo ở đây không khác lắm.Còn cái loại kẹo có màu vô cùng rực rỡ, Khoa Khoa từng vì bé thích mà mua riêng cho bé một gói, cất trong hệ thống ăn từ từ.Loại kẹo khác phần lớn bị bé chia ra ngoài, vì bé là một đứa trẻ hào phóng.Mãn Bảo có kẹo cũng không giấu đi, thỉnh thoảng sẽ đút cho các ca ca vào đám cháu trai cháu gái một viên.Nên Đại Nha Nhị Nha Tam Nha có quan hệ tốt nhất với Mãn Bảo, mấy bé ăn nhiều kẹo nhất.Hơn nữa Chu lão đầu và Tiền thị và mấy người chị dâu cũng có khi được bé cho uống nước kẹo đường, cho nên kẹo của bé hết rất nhanh. Đêm qua tích phân vừa tăng lên, bé liền mua một gói kẹo, ở trong hệ thống bóc rất nhiều viên, còn lấy từ trong rương nhỏ ra mấy cái giấy dầu còn thừa mỗi lần nhị ca mua kẹo cho bé gói vào, hôm nay lại bọc thêm một lớp khăn tay nhỏ.Thấy nhị tẩu đi rồi, Mãn Bảo liển rón rén lấy kẹo ra, nhỏ giọng thương lượng với các bạn nhỏ, “Chúng ta đem kẹo này bán đi?” Bọn Chu ngũ lang nhìn thấy mấy cái kẹo này, không nhịn được chảy nước miếng, hỏi: “Mãn Bảo, ta nhớ mấy cái kẹo nhị ca lên chợ mua lần trước đã bị chúng ta ăn hết, cái này muội lấy từ chỗ nào?”.ngôn tình ngượcMãn Bảo vừa mới so sánh Khoa Khoa và thần tiên với nhau, vì vậy vô cùng thần bí, vô cùng kiêu ngạo nói: “Thần tiên cho.” Các bạn nhỏ đều không tin, bởi vì lúc trước bé rõ ràng nói là do một người bạn tên Khoa Khoa cho, hồi trước nữa, bé lại nói là do con cháu đời sau cho, còn từng nói do một hệ thống cho.Cho nên đối với lời nói của muội muội (cô nhỏ), mọi người hoàn toàn không tin.Tuy rằng không tin, nhưng vẫn cứ hỏi một câu có lệ, sau đó liền nhìn chằm chằm vào kẹo nói: “Nhiều kẹo như vậy chắc là không dễ bán, chúng ta có nên ăn trước một ít hay không?” “Đúng vậy, không dễ bán.” Đại Đầu cũng xúi giục Mãn Bảo, “Vẫn là ăn trước một ít đi, càng ít càng dễ bán.” Mãn Bảo lại chẳng ngốc, bọc lại kẹo nói: “Không được, bây giờ trong nhà khó khăn, chúng ta phải học cách chịu khổ, nên bây giờ tạm thời không lấy kẹo ăn.” Mọi người uể oải cúi đầu.Mãn Bảo liền an ủi bọn họ, “Chờ nhà chúng ta có tiền thì tốt rồi, đến lúc đó ta không bán kẹo nữa, cho các ngươi tất, còn giờ còn phải mua thuốc cho mẹ kìa.” Không sai, sở dĩ Mãn Bảo vội vã muốn bán kẹo như vậy, chính là vì muốn mua thuốc cho mẹ, ngày hôm qua Tiền thị đã không có thuốc uống, đêm qua khó chịu thở hổn hển hết nửa buổi, lúc đầu Mãn Bảo ngủ không biết gì, mãi sau cha xuống giường lấy nước cho mẹ xoa lưng, bé mới tỉnh, sau đó vào trong không gian bóc vỏ kẹo.Bé cảm thấy, hiện tại việc gì cũng không quan trọng bằng việc mua thuốc cho mẹ bé.Mọi người vẫn rất hiếu thuận, nghe vậy lập tức đồng ý, tỏ ý nhất định sẽ cố gắng bán được kẹo.Vì thế mọi người bắt đầu tản ra tìm người mua phù hợp, phải là người mang theo trẻ con, còn phải ăn mặc đẹp chút mới được..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.