Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách

4: Con Trai



Edit: Lune Cố Cẩm Miên gọi hết một nửa số điện thoại trong danh sách thì trời cũng đã muộn.Không lâu sau, quản gia đi lên gọi cậu xuống ăn tối.Cậu bỏ điện thoại xuống, cảm thấy vẫn chưa đã lắm hơi bặm môi lại, bỗng cảm thấy mình rất hợp để làm người đại diện.Hay là, cậu đi làm người đại diện cho bé con? Nếu người nhà họ Cố đồng ý, đó cũng là một lựa chọn không tồi nhỉ.Có điều đây là chuyện sau này, vừa rồi cậu đã lợi dụng mấy người anh một lượt nên giờ phải đi củng cố tình cảm anh em trước đã.Hơn nữa, cậu cần tiền.Đương nhiên, nhà họ Cố không thiếu tiền và cũng không bao giờ thiếu tiền, số tiền đầu tư cho một bộ phim điện ảnh, phim truyền hình lên đến chục triệu, thậm chí nếu phim điện ảnh có chế tác lớn thì có thể lên đến hàng trăm tỷ…mà cậu thì không có nhiều tiền như thế.Vẫn là phải dựa vào gia đình giúp đỡ.Trong tiểu thuyết《 Giải Trí Tối Thượng 》, Cố Lịch Phàm nắm giữ huyết mạch của nền kinh tế thành phố và phụ trách một nửa túi tiền của nhà họ Cố.Đây không phải tiêu xài hoang phí mà là đầu tư, hơn nữa toàn bộ dự án này cậu chắc chắn đều có thể kiếm được, nếu ngồi xuống nói chuyện cụ thể với anh hai có lẽ sẽ được thôi.Cố Cẩm Miên theo sau quản gia đi xuyên qua hơn một nửa trang viên, cảnh sắc có thể sánh ngang với các khu thắng cảnh cấp 5A cũng không thể khiến cậu dừng chân lại.Suốt đường đi cậu chỉ tập trung suy nghĩ phải làm thế nào mới có thể khuyên được anh hai bỏ vốn đầu tư giúp cậu.Trang viên rộng vô cùng nhưng trong nhà lại chỉ có hai người Cố Lịch Phàm cùng Cố Cẩm Miên ăn cơm.Ba mẹ của bọn họ đều đã đi nghỉ mát ở nước ngoài, anh ba cũng ở nước ngoài, anh cả làm chính trị nên thường xuyên có tiệc rượu buổi tối, còn các cô chú giúp việc sống trong trang viên này thì khỏi phải nói, họ sẽ không ngồi ăn với bọn họ.Cố Cẩm Miên thở phào nhẹ nhõm, vừa đến đã gặp nhiều người cùng một lúc thì cậu sẽ không xử lý được mất.Lúc cậu đến, anh hai đang cầm điện thoại, mặt mũi tươi cười rất kỳ lạ, sau khi nhìn thấy Cố Cẩm Miên hắn vội vàng tắt màn hình điện thoại rồi cất vào túi, một loạt động tác rõ ràng cho thấy đang chột dạ.Cố Cẩm Miên nhìn hắn đầy nghi ngờ.Thợ cắt tóc cho cậu, theo lệnh của cậu hai tuyệt đối không cắt đầu đinh, còn đâu vẫn cắt ngắn theo ý của cậu út.Không còn mái tóc dài che trước mặt, vầng trán trắng sáng được lộ ra cùng đôi mắt hạnh ngây thơ trong trẻo, khí chất u ám biến mất hơn nửa, Cố Lịch Phàm nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu không chịu nổi, hắn không nhịn được lại chụp thêm một bức ảnh rồi gửi vào trong nhóm.Hắn vừa đăng một bức ảnh của Cố Cẩm Miên buộc tóc vào trong nhóm gia đình đã khiến tất cả mọi người từ khắp nơi trên thế giới bùng nổ.Cả nhà giống như nhìn thấy hy vọng.Mẹ Cố gửi một meme mèo che miệng khóc, bày tỏ niềm vui mừng rơi nước mắt rồi dặn dò hắn cùng anh cả phải chăm sóc Miên Miên thật tốt, đừng để ngọn lửa hy vọng này bị dập tắt.Cố Cẩm Miên khó hiểu nhìn anh hai bên phía đối diện, ngồi một lúc cậu mới lên tiếng: “Anh hai, em muốn đầu tư.” “Thật không? Tuyệt! Để anh mở cho em một công ty luôn nhé.” Cố Cẩm Miên: “…..” Cậu cứ nghĩ phải tốn công tốn sức lắm mới xin được tiền, ai ngờ vừa mở miệng đã được lập công ty riêng rồi? Trong nguyên tác, Cố Cẩm Miên luôn ỷ vào nhà họ Cố, nhất là mấy người anh này để làm xằng làm bậy.Nhưng “Cố Cẩm Miên” ngay cả vai phụ đều không phải, tác giả Hà Bất Tẫn cũng không nói rõ vì sao nhà họ Cố lại có thể mặc kệ cho cậu ta làm bậy, chiều chuộng như thế mặc dù cậu ta chỉ là một tên biến thái.Cố Cẩm Miên còn nhớ có một thời gian, có rất nhiều độc giả đã cùng nhau thảo luận vai trò của nhân vật “Cố Cẩm Miên” trong nguyên tác.Truyện của Hà Bất Tẫn không phải kiểu sảng văn không não, ngòi bút sắc bén của hắn mặc dù viết rất thoải mái nhưng vẫn mang theo mùi máu tươi, những người ngốc nghếch đơn thuần như vậy mà sống bình yên cả một đường như thế thì rất vô lý.Trong quyển sách này, ngay cả con trai của tác giả và nữ chính cũng phải chịu rất nhiều khổ cực, nhưng nhân vật phản diện biến thái này vẫn bình an vô sự đến cuối sách.Tất cả những người khác đều bị máu bắn đầy trên quần áo, chỉ có mình cậu ta là sạch sẽ không dính bụi từ đầu đến cuối.Khi đang thảo luận, một số người còn nói thực tế vốn như vậy, là đặc quyền của những người có quyền lực.Còn có độc giả cho rằng đó là do Hà Bất Tẫn cố tình bỏ qua.Trong những người đó, thậm chí một số người còn coi Cố Cẩm Miên là một điều tồn tại đặc biệt trong sách của Hà Bất Tẫn rồi vụng trộm kích động trong lòng.Lúc ấy Cố Cẩm Miên nhìn vào chỉ muốn chửi bới, vì sao Hà Bất Tẫn lại bao che cho tên biến thái này, chẳng lẽ tâm lý của hắn cũng có vấn đề? Nhưng giờ Cố Cẩm Miên lại cảm thấy có chút may mắn, hơn nữa lại càng tò mò – là do sự thật chưa được viết ra hay thật sự cố tình bỏ qua như độc giả thảo luận và vì sao nhà họ Cố lại đối xử tốt với cậu như thế, là vì tình yêu gia đình nên mới bao che khuyết điểm ư? “Em không muốn mở công ty đâu, em chỉ muốn đầu tư vào một vài bộ phim cùng chương trình truyền hình thôi.” Mặc dù biết có thể kiếm được tiền nhưng đối mặt với sự tín nhiệm và yêu thương vô điều kiện của anh hai như vậy, Cố Cẩm Miên vẫn cảm thấy hơi xấu hổ.Xuyên sách thì tốt hơn xuyên không nhiều, ít nhất cậu không thay thế và cướp đi cuộc sống của người khác, mà là khiến một nhân vật trên giấy trở nên sinh động hơn, nhưng Cố Cẩm Miên cũng sẽ không vì vậy mà hưởng thụ mọi thứ.Vì Ân Mạc Thù nên cậu không hề coi bất kì nhân vật trong sách nào chỉ là người trên giấy không có cảm xúc, chưa kể hiện giờ thế giới này đang sống thật sự.Họ đều là những con người có linh hồn và cảm xúc của họ đều vô cùng quý giá.”Anh, tiền em kiếm được đều cho anh hết.” Không biết có phải cậu nhóc xấu hổ hay không mà gần như vùi đầu vào trong bát cơm, hơi nóng hun lên làm lông mi của cậu trở nên ướt át.Cố Lịch Phàm mềm lòng, vào lúc này hắn đã quyết định mặc kệ em trai mình đền bù nhiều hay ít thì hắn cũng sẽ ôm hết vào người.”Cho anh làm gì, tiền của anh cả đời cũng tiêu không hết.” Cố Lịch Phàm: “Đừng lo.Em còn phải chăm lo cho việc học của mình nữa.Mà em có cần thư ký của anh giúp không?” Em đang năm thứ tư rồi, còn học hành cái gì nữa.Cố Cẩm Miên vội vàng lắc đầu, “Không cần, để em tự làm.” Nhìn tình cảm anh em nồng nhiệt trước mặt hồi lâu, quản gia cảm thấy rất hài lòng, ông cười tủm tỉm: “Tôi cũng có thể giúp cậu út một tay.” “Đúng, không phải em thích nghệ sĩ với minh tinh à, quản gia ngày nào cũng tìm hiểu, biết được vô số chuyện trong giới giải trí.” Cố Lịch Phàm nói: “Không hề thua kém thư ký cùng fan gạo cội đâu.” Cố Cẩm Miên: “……” Quản gia cũng vất vả thật đấy.Bảo sao tóc hai bên thái dương lại bạc hết thế kia.Ăn xong bữa tối, tiền cũng có người cũng có, đến khi trở về thấy giường cũng đã thay cho cậu.Cố Cẩm Miên nằm trên chiếc giường mềm mại và thoải mái, nghĩ về những chuyện đã xảy ra hôm nay, cảm thấy vô cùng kỳ diệu.Trang viên được bao quanh bởi rừng cây hình vòng cung, ngăn cách sự hối hả và nhộn nhịp bên ngoài, ban đêm lại càng trở nên yên tĩnh.Hương thơm thoang thoảng của hoa mẫu đơn bay vào phòng xuyên qua những khe hở trên màn cửa sổ, làm xáo trộn sự yên bình giữa thực và mơ, kéo Cố Cẩm Miên trở về thực tại từ những giả định hão huyền trong mộng.Có lẽ cậu sẽ không được gặp lại ba mình nữa.Cậu chậm rãi chấp nhận sự thật này, sau đó giống như cam chịu số phận mà quay người nhìn ra ngoài cửa sổ.Cậu đang ở trong một thế giới vừa quen vừa lạ.Trong thế giới này, sự an ủi duy nhất của cậu chính là bé con.Cậu rất muốn gặp anh ấy.Hôm nay nhìn thấy “chính mình” rồi nhìn thấy Đỗ Bạch An, cảm giác được chứng kiến những câu chữ biến thành thật như thế vô cùng sinh động và kỳ diệu.Còn Ân Mạc Thù.Cố Cẩm Miên nhắm mắt lại, bắt đầu nhớ lại phần miêu tả của tác giả về Ân Mạc Thù được in rõ trong tâm trí mình từ lâu, nhưng lại không thể tưởng tượng được dáng vẻ của người nọ khi xuất hiện trước mặt mình sẽ như thế nào.Nhà họ Cố xử lý công việc rất nhanh, chuyện đã hứa hẹn với cậu út căn bản không cần cậu phải nói đã làm xong hết.Chín giờ sáng hôm sau, người đại diện của nhóm nhạc nam X-S đến ký túc xá gọi năm người bọn họ dậy.Nhóm X-S có thời hạn hai năm nên rất khó dẫn dắt, khi ra mắt lần đầu tiên bọn họ đã có công ty và người đại diện riêng của mình.Sau khi lập nhóm, hợp đồng được ký mới, nền tảng được xây dựng lại rồi đến việc chọn người đại diện cho cả nhóm, hai bên phối hợp không tốt, công việc khó thúc đẩy nên tình trạng bằng mặt không bằng lòng xảy ra cũng là chuyện bình thường.Lê Lan là người đại diện đặt nền móng mới cho nhóm X-S, mục tiêu của cô ấy là làm cho cả nhóm ngày càng phát triển tốt hơn, cô ấy sẽ luôn cố gắng hết sức để mỗi thành viên đều có được những nguồn lực tốt nhất, giúp bọn họ phối hợp nhuần nhuyễn với nhau.Tuy nhiên, có những điều cô ấy vẫn không thể kiểm soát được.Năm chàng trai cao lớn lần lượt bước vào phòng khách, ngồi xuống sô pha đối diện với cô.Người đi cuối cùng là Ân Mạc Thù.Hắn cầm theo một cốc nước, dáng vẻ lười biếng ngồi dựa vào ghế sô pha, rõ ràng đang tham gia vào nhưng lại làm cho người khác cảm thấy như đứng ngoài cuộc.Lê Lan nhíu mày, nghĩ đến lời sắp nói lại thở dài.”Hôm nay đạo diễn《Akigawa》gọi điện thoại cho chị, nói muốn Đỗ Bạch An đi thử vai nam chính.” Bốn người gần như đồng thời nhìn về phía cô, chỉ có Ân Mạc Thù là ngồi yên nhìn chăm chú vào chân mình, giống như bên trong đang cất chứa câu chuyện thú vị nào đó vậy.Bộ phim《Akigawa》là tài nguyên khá tốt mà bọn họ có thể lấy được trước mắt.Tuy chỉ là phim chiếu mạng nhưng cũng được đầu tư rất lớn cùng chế tác hoành tráng, hoàn toàn có khả năng hot, ban đầu vốn là muốn đàm phán để giành cho vị trí C của nhóm họ xuất đạo – Bách Tâm Vũ.Nhưng không ngờ đoàn phim lại trực tiếp chỉ đích danh Đỗ Bạch An.Trong chuyện này khả năng có điều gì đó mờ ám.Bầu không khí bỗng yên tĩnh trong giây lát.Đỗ Bạch An không để ý đến vẻ mặt của người khác, khẽ trả lời “Được”.Vẻ mặt của y rất bình tĩnh, trước khi làm việc này y đã sẵn sàng đối mặt với ánh mắt của người khác rồi vì y biết loại chuyện như vậy không thể giấu kín được.Một thành viên trong nhóm tức giận lên tiếng: “Vậy anh Tâm Vũ thì sao?” Lê Lan chia sẻ: “Bách Tâm Vũ đi thử《 Món Quà Của Thời Gian》đi.” Dứt lời, lại có thêm một khoảng im lặng nữa.《Akigawa》và《Món Quà Của Thời Gian》đều là phim chiếu mạng.Bộ phim trước được mong đợi nhiều hơn, vốn muốn lấy cho Bách Tâm Vũ, còn bộ phim sau lại giao cho Ân Mạc Thù.Nhưng giờ thì hay rồi, nửa đường bị Đỗ Bạch An lấy vai chính《Akigawa》,《Món Quà Của Thời Gian》lại chuyển sang cho Bách Tâm Vũ đi thử.Cho nên, cuối cùng Ân Mạc Thù không có gì hết.Hai thành viên kia vốn không vui vì mình chỉ có vài hợp đồng thời trang cùng show thực tế, nhưng giờ lại cảm thấy may mắn, ít nhất thì bọn họ vẫn có một chút.Đỗ Bạch An không ngờ mọi chuyện lại phát triển như vậy, y hơi chột dạ, vừa định lên tiếng nhưng không biết nghĩ đến điều gì mà chợt ngậm miệng lại.Bất cứ điều gì y nói bây giờ đều không thích hợp.Không ai lên tiếng, bọn họ đều biết Bách Tâm Vũ không chỉ nổi tiếng mà bối cảnh xuất thân còn rất khủng, vì vậy không ai muốn đắc tội với anh ta cả.Bách Tâm Vũ nhíu mày, “Như vậy không được à?” “Không có gì đâu, anh cứ đi đi.” Người nói chuyện là Ân Mạc Thù.Anh uống nước xong đặt cốc xuống bàn, nói xong ánh mắt rơi vào Bạch Tâm Vũ, anh mỉm cười.Mặc kệ là ai cũng có thể nhìn ra được Ân Mạc Thù không hề gượng cười.Nếu hắn giả vờ, vẻ mặt sẽ trở nên rất khó nhìn.Hắn giống như không quan tâm thật, ánh mắt nhìn Bạch Tâm Vũ cũng không có vẻ gì là khó chịu cả.Hắn sở hữu một đôi mắt thụy phượng thon dài, hốc mắt sâu cùng mí mắt mỏng, đuôi mắt hơi hếch lên duyên dáng, nhìn lúc nào cũng như đang cười.Không hiểu sao ánh mắt coi cuộc đời như trò chơi của hắn thế kia lại có cảm giác nhìn từ trên cao xuống.Mấy chàng trai không phát hiện ra, khi nghe hắn nói chuyện bọn không tự chủ được mà đồng loạt hướng về phía hắn.Bách Tâm Vũ đối mặt với tầm mắt của hắn, không biết vì sao trong nháy mắt ngồi thẳng người “Đã như vậy…” Lê Lan hoàn hồn, vừa định mở miệng lại có tiếng chuông điện thoại vang lên.Cô không để ý người gọi là ai, tiện tay bấm nghe máy.Tiếp theo, năm chàng trai nhìn thấy người phụ nữ luôn mạnh mẽ trước mặt bọn họ, nói một không nói hai bỗng đứng thẳng lên, mặc dù người ở đầu dây bên kia không nhìn thấy như tư thế của cô vẫn cực kỳ cung kính, “Đạo diễn Lâm ạ.Xin chào ngài.” Chỉ có một vị đạo diễn họ Lâm mới có thể khiến cô kính nể từ trong lòng như vậy.Lâm Tông, vị đạo diễn lão làng từng đạt nhiều giải thưởng cao về phim điện ảnh trong nước.”Để Ân Mạc Thù đi thử vai nam hai?” Lê Lan hơi ngạc nhiên vô thức nâng cao giọng, ngay sau đó cũng nhận ra mình phản ứng hơi quá nên nhanh chóng điều chỉnh lại, “Thuận tiện, thuận tiện, buổi chiều tôi sẽ dẫn cậu ấy đến, cảm ơn ngài.” “Chị Lê, chuyện gì thế?” Chàng trai ban nãy lên tiếng thay Bách Tâm Vũ đợi cô cúp máy xong lập tức hỏi han.Ánh mắt Lê Lan nhìn Ân Mạc Thù vừa vui vẻ xen lẫn nghi ngờ, vẻ mặt phức tạp nói: “Đạo diễn Lâm Tông gọi đến, chỉ đích danh Ân Mạc Thù đến thử vai nam hai trong bộ phim mới của ông ấy.” Tuy rằng đã đoán được, nhưng khi nghe chính miệng cô nói ra, mấy người vẫn cảm thấy cực kỳ khiếp sợ.Bọn họ đều xuất thân từ thần tượng, tích lũy hơn nửa năm cũng có không ít tiếng tăm, nhưng vì mới bắt đầu tiếp xúc với phim và truyền hình nên cũng chỉ nhận được một vài phim chiếu mạng thôi, giờ muốn nhận được phim truyền hình cũng khó huống chi là phim điện ảnh, lại còn là phim điện ảnh của đạo diễn Lâm lừng danh.Có những người làm diễn viên hơn mười năm rồi, còn chưa chắc đã được góp mặt trong phim của đạo diễn Lâm chứ chưa cần nói đến bọn họ.Đây là điều mà họ không dám nghĩ tới.Mấy người đồng loạt nhìn về phía Ân Mạc Thù, hắn cũng chỉ cười cười, “Tôi cũng không hiểu đây là chuyện gì nữa.” Cảm xúc trong mắt hắn cũng có chút ngạc nhiên nhưng phần lớn vẫn là thờ ơ lạnh nhạt.”Được rồi, cứ như vậy đi.Ân Mạc Thù chuẩn bị cẩn thận một chút, buổi chiều không chỉ có đạo diễn mà còn cả nhà đầu tư nữa.” Lê Lan do dự một chút rồi nói với Bách Tâm Vũ cùng Đỗ Bạch An: “Buổi chiều hai cậu không có lịch trình, cũng đi cùng chúng tôi luôn.” Hai người còn lại:”……” Họ đột nhiên không muốn có hoạt động gì trong ngày nữa, tốt nhất là không có gì cả.Ân Mạc Thù bị cọ cũng không nói gì.Sau khi Lê Lan rời đi, hắn cười nói với Bách Tâm Vũ cùng Đỗ Bạch An: “Vậy buổi chiều đi cùng nhau chứ?” Hai người không hiểu sao lại đồng loạt đứng bật dậy gật đầu.Ân Mạc Thù nhìn khuôn mặt bọn họ một lúc lại khẽ cười.Đợi hắn đi khỏi, hai người đồng loạt thở ra một hơi, Bách Tâm Vũ ôm bả vai Đỗ Bạch An rồi dựa đầu vào vai y.Lông mi Đỗ Bạch An hơi run rẩy, vẻ mặt căng thẳng nghĩ anh ta chuẩn bị chất vấn mình nhưng không ngờ sau đó lại nghe được người nọ lên tiếng: “Cậu có thấy hôm nay Ân Mạc Thù hơi là lạ không?” “Lạ gì cơ?” Bách Tâm Vũ: “Cái cách cậu ta nhìn tôi ấy.Ừm…nói sao nhỉ, giống như là ba nhìn con trai vậy.” Đỗ Bạch An:”……” ~~~~~ Tác giả có điều muốn nói: Ân Mạc Thù: Cậu nói đúng đấy nhưng mẹ cậu chưa chắc đã muốn công nhận cậu đâu (biểu tượng cảm xúc đầu chó).xxx Biểu tượng cảm xúc đầu chó để ở cuối câu mang ý mỉa mai và có nghĩa ẩn dụ là “tao nói vậy nhưng mày phải hiểu ngược lại mới đúng nhé”.=))).


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.