Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa



Những ngày tiếp theo Bạch Dương Vĩ và Tiểu Ái Nhi thật sự rất bận. Nghe nói cổ đông ở công ty có người muốn lật đổ Bạch Dương Vĩ, gia đình Tiểu Ái Nhi cũng có cổ phần tại công ty này. Cho nên hai người tạm gác lại chuyện cãi nhau, đi sớm về khuya thường không thấy bóng dáng ở nhà.

Khỏi phải nói, Sở Hòa những ngày hôm nay thật sự rất yên bình. Ngoại trừ những lúc nhớ Bạch Dương Vĩ ra, cậu mỗi ngày thức dậy sớm để chăm chỉ làm việc.

Nói thế nào ? Thật ra công việc giúp việc này cũng không nặng. Bạch Dương Vĩ thuê nhiều người làm như vậy vốn để mọi người có thể chu toàn mỗi phần việc, không cần vội vã làm xong việc này đến việc khác.

Tựa như Sở Hòa vậy, chỉ cần làm việc nhà giặt giũ xong là sẽ hết phần việc của mình. Lắm lúc nếu người trong nhà nhớ đến tay nghề của cậu, Sở Hòa sẽ lén lút đổi việc mình thì nấu ăn cho mọi người, thím Hoa sẽ giúp cậu dọn dẹp.

Bạch Dương Vĩ và Tiểu Ái Nhi bận đến tối mặt mũi, thường thì bọn họ sẽ ở bên ngoài cũng nhau ăn tối, về nhà lúc mười hai giờ đêm hoặc một giờ sáng.

Giờ đó Sở Hòa đã ngủ say, Bạch Dương Vĩ sẽ có đôi lúc như bị trúng tà lén lút mở cửa nhìn trộm cậu một chút.

Hôm nay là cuối tuần, nghe thím Hoa nói Tiểu Ái Nhi cùng những người ở trong công ty đi công tác ba ngày nữa mới về. Bạch Dương Vĩ tăng ca như mọi hôm, mọi chuyện vẫn chưa được xử lí ổn thỏa.

Sở Hòa ngồi trên bãi cỏ, cùng Minh Tuấn và thím Hoa uống một chút trà chiều.

“Từ ngày cậu chủ và cô chủ đi làm đến bây giờ cũng đã nửa tháng rồi. Chúng ta xem chừng cũng đã rãnh rỗi nửa tháng nay!”

Minh Tuấn lắc đầu, cảm thán.

“Dù sao chức vụ càng lớn thì trọng trách càng nặng mà. Họ không giống chúng ta, xong một phần việc có thể ngồi thong thả uống trà!”

Khuôn mặt của Sở Hòa đã lành lại như cũ, cậu ngoan ngoãn ngồi nghe hai người lớn tuổi nói chuyện. Nhấp một ngụm trà nhỏ, Sở Hòa nghĩ.

“Đã nửa tháng rồi chưa từng thấy mặt cậu chủ!”

Sở Hòa vẫn luôn nhớ đến Bạch Dương Vĩ, nói đúng hơn một chút thì mỗi ngày đều nhớ.

Nhưng cậu nghe thím Hoa nói Tiểu Ái Nhi vì không thích cậu ở đây nên liên tục gây sự với Bạch Dương Vĩ. Có nhiều đêm Bạch Dương Vĩ phải ngủ ở thư phòng, xem tình hình thì càng lúc càng mệt mỏi.

Sở Hòa biết mình là gánh nặng của Bạch Dương Vĩ. Hắn là người coi trọng tình nghĩa, dù gì hiện tại có trở mặt với cậu. Sở Hòa biết Bạch Dương Vĩ thu giữ cậu lại vì cậu không còn người thân, cũng không có chốn nào để đi.

Sở Hòa ngẩng người, nhìn về nơi xa xăm. Trong lòng thầm nghĩ.

“Con chim non sau này cũng sẽ lớn lên tự đi làm tổ. Cậu đến một lúc nào đó cũng phải rời đi thật rồi”

Nghĩ đến đây, trong lòng Sở Hòa chua xót. Tâm có chút đau đớn.

Hôm nay Bạch Dương Vĩ vẫn như cũ, tan làm vào lúc mười hai giờ đêm. Hắn cởi nút áo sơ mi ra, thở dài nặng nề từng bước đi lên lầu.

Sở Hòa vẫn chưa ngủ, cậu nghe tiếng Minh Tuấn mở cửa liền biết hắn đã về. Sở Hòa nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng quyết định rồi… Chỉ có ban đêm cậu mới gặp hắn.

Bạch Dương Vĩ bước vào phòng ngủ, nhanh chóng tắm rửa rồi mặc đồ ngủ vào.

Nửa tháng nay hắn thật sự rất mệt mỏi, hết chuyện ở công ty lên đến chuyện hai bên gia đình hối thúc việc công khai đám cưới. Bạch Dương Vĩ một lúc gánh vác hai việc, cả người trở nên nặng nề.

Tiểu Ái Nhi hiện tại đã đi công tác, ba hôm nay xem như hắn bớt một người cãi nhau.

Thật ra lúc trước tình cảm của hắn và cô rất tốt, bọn họ chưa từng cãi nhau nhiều như vậy. Sở dĩ hai người quen nhau từ lúc học cấp ba cho đến hiện tại cứ ngỡ đã hiểu nhau. Nhưng không biết vì lí do gì mà thời gian gần đây hai người gần như không thể tìm được tiếng nói chung.

Bạch Dương Vĩ xoay cổ, mệt mỏi ngồi trên giường.

Cốc! Cốc!

Hắn nhíu mày thầm nghĩ, giờ này còn ai đến làm phiền vậy?

“Vào đi!”

Bạch Dương Vĩ lười nhát nói, cánh cửa lập tức mở ra. Người tiến vào là Sở Hòa, trên tay cậu còn mang theo cái khay đựng một bát cháo tôm và ly sữa nóng.

Hắn đầu tiên là sững người, sau đó nhíu mày hỏi.

“Ai cho phép cậu vào đây? Mau cút ra ngoài. Việc này không phải của cậu, tôi cũng không ăn đồ cậu nấu”

Sở Hòa giả điếc không nghe, rụt rè đặt khay thức ăn trên chiếc tủ đặt cạnh giường.

“Tôi nói cậu không nghe sao? Mau cút khỏi mắt tôi!”

Bạch Dương Vĩ gằn từng chữ, ghét bỏ nói.

Sở Hòa đặt thức ăn lên tủ xong, đứng trước mặt hắn làm ra kí hiệu ngôn ngữ.

“Đây là lần cuối cùng em nấu cho cậu chủ, hy vọng cậu chủ có thể ăn hết ạ!”

Bạch Dương Vĩ không hiểu được kí hiệu này, khó chịu hỏi.

“Cậu định giở trò gì đây?”

Tất nhiên Sở Hòa đã đoán được việc Bạch Dương Vĩ có vẻ không hiểu. Cậu nhanh chóng lấy trong túi áo ngủ ra một chùn chìa khóa đặt vào tay hắn.

Đây là chìa khóa nhà mà Bạch Dương Vĩ phát cho mỗi người làm khi ở trong nhà, chủ yếu là dùng để thuận tiện cho việc đi lại dễ dàng. Hắn cũng đã từng nói, nếu như ai đó muốn nghỉ việc hoặc rời đi chỉ cần trả lại chìa khóa này cho hắn.

Bạch Dương Vĩ nhìn chìa khóa trong tay, lại nhìn thấy nụ cười có chút miễn cưỡng của Sở Hòa. Trong lòng kịch liệt đau nhói, nhưng ở ngoài mặt hắn vẫn hỏi.

“Cậu muốn làm cái gì đây?”

Sở Hòa lần này sợ làm ra kí hiệu ngôn ngữ hắn sẽ không hiểu nên lấy điện thoại ra. Bắt đầu gõ chữ.

Nhìn từng chữ Sở Hòa bắt đầu gõ, Bạch Dương Vĩ có chút nôn nóng. Đến khi cậu đưa đoạn tin nhắn của mình cho hắn xem, Bạch Dương Vĩ biết mình đã đoán đúng.

“Em xin phép cậu chủ cho em nghỉ việc ở đây, vài hôm nữa em sẽ về nhà chính làm việc ở đó…!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.